Yếm Đào Du Ký – Nhật ký phiêu lưu trên cung đường chinh phục Việt Nam

Yếm Đào Du Ký

Cuốn nhật ký “Yếm Đào Du Ký” của tác giả Lam Linh là một hành trình phiêu lưu không ngừng nghỉ của một người phụ nữ thông qua những cung đường và vùng đất lạ mà quen. Yếm, là một phượt thủ đích thực, đã trải qua hơn 10 năm để chinh phục những vùng đất khó khăn và khám phá mọi ngóc ngách trên dải đất hình chữ S. Với sự kiên nhẫn và bền bỉ, Yếm đã chinh phục thành công cả bốn cực của Việt Nam: Bắc, Tây, Nam, Đông. Yếm đã khám phá và chinh phục những cung đường khó như Lũng Cú, Mường La, Hà Giang, Điện Biên Đông và xuyên Việt đến Lào, Campuchia, Thái Lan, trên chiếc xe máy của mình. Nhật ký này sẽ đưa bạn đến những cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm và thi vị, từ việc ngắm mây bay ở Y Tý, đắm mình trong cánh rừng ngập mặn Trà Sư, đổ đèo trên những khúc cua đầy thách thức, thong dong đi dạo trong con phố u tịch ở Vân Hạc trấn, tung tăng giữa dòng nước trong xanh ở Bali, đến chuyến xe muộn đến Bồ Đề Đạo Tràng linh thiêng. Đọc Yếm Đào Du Ký, tôi cảm nhận được sự mạnh mẽ và cá tính của Yếm. Đồng thời, Yếm còn dịu dàng và mơ mộng, vì bên trong cô ta cũng là một phụ nữ.

Yếm Đào Du Ký

Nhật ký của Yếm Đào Du Ký không chỉ là cuộc hành trình của một phượt thủ mà còn là cuộc sống của một người phụ nữ đầy tình yêu. Đọc nhật ký này, bạn có thể tìm thấy những trải nghiệm thú vị và hấp dẫn từ việc khám phá thiên nhiên đẹp tự nhiên của Việt Nam đến gặp gỡ với những vị khách đặc biệt trên chiếc xe máy. Nhật ký này sẽ thôi thúc bạn để thả bỏ công việc và cuộc sống bận rộn để thực hiện những ước mơ của mình, để được tự do và yêu thương.

Review:

“Cầm ô đi chợ Bắc Hà”

Tháng Giêng, khi mây đùn đụt vẫn lấp ló trên bầu trời, sương sớm vẫn phủ trắng núi trắng đồi, và ở cánh rừng hoa mận đã nở rộ bên cạnh nhà. Tôi ngồi dưới mái hiên của một khách sạn sát chợ Bắc Hà, vừa xoay tách trà nóng để ấm đôi bàn tay, vừa thưởng thức vị trà thơm dịu… Từ đây, tôi có thể nhìn thấy toàn bộ khu chợ phiên lớn nhất ở Lào Cai, họp mỗi Chủ Nhật hàng tuần. Vì vậy, mỗi khi đến Bắc Hà, tôi luôn lựa chọn nghỉ tại khách sạn này và chọn căn phòng tầng hai nhìn xuống phố vào ngày thứ Bảy. Tôi đã trở nên quen thuộc đến mức chủ khách sạn chỉ cần nhìn tôi là biết phòng nào để tôi ở, không cần hỏi. Tôi tự hỏi tại sao lại không đi từ Lào Cai xuống vào buổi sáng Chủ Nhật để tham quan chợ mà lại luôn đến vào buổi chiều thứ Bảy và ngủ rồi vào sáng ra chợ sớm, rồi rời đi vào buổi chiều cùng ngày. Chỉ là một đêm và mỗi lần đều như vậy.

Lịch trình chuyến đi Lào Cai của tôi thường mặc định hai con đường. Một con đường là lên Lào Cai, rồi đi qua Y Tý, Sau đó xuống Sa Pa và quay lại Lào Cai, để lên tàu và đi làm vào thứ Hai như bình thường. Đối với chuyến đi dài hơn, thì tôi chọn con đường Lào Cai – Sa Pa, qua Ô Quy Hồ, sang Tam Đường, Mù Cang Chải, rồi về Hà Nội. Còn con đường thứ hai, tôi đi từ Lào Cai – Mường Khương, đến Si Ma Cai rồi về Bắc Hà và sau đó trở lại. Đường đi như vậy không thay đổi trong suốt nhiều năm. Vì tôi yêu mảnh đất Tây Bắc này, yêu những con đèo uốn lượn giữa mây đến mức sẵn sàng đi 300 cây số từ Hà Nội lên đây sau một đêm trên tàu và ngồi trên yên xe máy trong sương mù. Đường từ Hà Nội đến Lào Cai hiện nay có nhiều tuyến tàu, tuyến xe khách ghế ngồi chất lượng cao, chạy trên đường cao tốc chỉ mất khoảng năm tiếng. Tuy nhiên, tôi vẫn mua vé để vác chiếc xe máy theo. Mặc dù tốn kém thêm một khoản tiền để gửi xe, nhưng tôi vẫn quyết định mang theo chiếc xe. Có thể chọn tàu LC1, LC3 hoặc SP1, SP3 đi từ 9 giờ 30 tối hoặc 10 giờ 30 tối, ngủ một giấc là sáng sớm đến Lào Cai. Trên toa tàu rung rinh, xình xịch, lắc lư thấy mình đúng là đang được đi chơi, rất vui! Khi đến ga Lào Cai lúc 6 giờ sáng, tôi luôn ăn ngay một bát cuốn sủi nguội trước khi đổ xăng, lên xe vượt đèo để đi Mường Khương, rồi là Si Ma Cai, rồi chạy về Bắc Hà ngủ đêm. Và đêm thứ Bảy, sau bữa lẩu ngon tuyệt, tại khách sạn, tôi luôn ngồi trên ban công tầng hai, nhâm nhi trà và ngó xuống chợ vắng đằng xa.

Chợ phiên Bắc Hà diễn ra vào mỗi Chủ Nhật. Khi buổi sáng còn mờ đất, chợ vẫn còn trong mây, đã có tiếng lạch cạch dọn dẹp đồ đạc. Chợ đã trở thành một điểm tham quan phổ biến cho du khách từ Sa Pa. Các hàng hóa phục vụ khách du lịch được bày biện đẹp mắt ở những sạp hàng bên ngoài, trong khi bản sắc của một khu chợ phiên dân dã nằm bên trong. Khách du lịch đi chợ vào ngày Chủ Nhật như một cuộc tham quan, trong khi dân địa phương chỉ có một ngày để đi chơi, xuống chợ mua đồ cần thiết cho cả tuần. Do đó, chợ phục vụ khách du lịch chỉ chiếm một phần nhỏ, chủ yếu vẫn là nơi mua sắm cho người dân địa phương từ xa gần.

Vào 5 giờ sáng, trời vẫn còn đầy mây, chưa nhìn thấy ánh sáng mặt trời, đã có người xuống chợ. Mọi người thường đi chợ từ rất sớm vì hầu hết họ đến từ những ngôi nhà xa xôi ở núi. Những ngôi nhà khá giả thì cả hai vợ chồng cùng đứa con nhỏ, đó là những cặp vợ chồng trẻ, chạy xe Win tự mình xuống chợ. Những ngôi nhà có ngựa thì họ dắt theo con ngựa và vận chuyển hàng hóa trên lưng ngựa. Có người sử dụng xe khách để đến chợ. Nhưng phần lớn mọi người đi bộ. Những số đông kéo nhau, tường tận hưởng không gian hóm hỉnh, tiếng nói và tiếng cười vang khắp phố.

Chợ Bắc Hà nhanh chóng trở nên đông đúc với những người đến mua sắm. Người dân tộc Mông, Lô Lô, Dao Đỏ mặc trang phục truyền thống đầy màu sắc cùng những con đường rực rỡ. Chủ Nhật là ngày duy nhất trong tuần, những người dân ở vùng cao này được đi chơi và mua sắm đồ dùng cho cả tuần. Do đó, chợ phục vụ khách du lịch chỉ là một phần rất nhỏ, phần lớn vẫn là khu chợ dành cho người địa phương.

Trên phố Tây của Thái Lan, mỗi lần đến đây, tôi đều ghé Khao San – con phố đông đúc nhất thành phố Băng Cốc. Có một câu chuyện trong giới phượt thủ rằng “Đến Băng Cốc mà không ở lại một đêm trên Khao San, con phố đông khách nhất thành phố với đủ gương mặt từ khắp nơi trên thế giới, là một điều đáng tiếc trong cuộc đời”.

Con phố Khao San chỉ dài vài trăm mét nhưng suốt từ 10 giờ sáng hôm trước đến 2 giờ sáng hôm sau, nơi đây luôn tấp nập. Tất cả du khách khi đến Băng Cốc đều tìm đến Khao San để tận hưởng không khí vui nhộn và tiệc tùng từ sáng sớm đến khuya với âm nhạc không ngừng. Vào 8 giờ sáng, Khao San im lìm với những cửa hàng cửa đóng then cài, những biển hiệu cửa hàng nằm trong góc bậc tam cấp. Đường phố vắng tanh, ít người qua lại, chỉ có các cửa hàng bán đồ 24/7 là mở cửa. Khi 10 giờ sáng, một vài cửa hàng bắt đầu mở cửa và dọn dẹp. Đường phố trở nên sôi động hơn với một số khách đang tìm đồ ăn. Các cửa hàng trên đường mở cửa hết, các quầy bán hàng được đặt trên vỉa hè. 12 giờ trưa, đường phố đông đúc hơn với một số khách đang đi tìm đồ ăn. Các quán bar và cà phê chuẩn bị thông qua nhạc, xếp ghế ngoài vỉa hè để chờ đón khách. Vào 2 giờ chiều, các khách từ các khách sạn ra đông đúc. Tại Khao San, có hàng trăm khách sạn và nhà nghỉ với mức giá khác nhau. 4 giờ chiều, một số gian hàng di động bắt đầu xuất hiện trên đường phố, bán quần áo và đồ ăn. 6 giờ tối, thành phố bắt đầu lên đèn, các biển hiệu sáng lên. Khao San trở nên sôi động hơn với những quầy bán đồ ăn và quần áo. 8 giờ tối, tiếng nhạc vang lên từ các quán bar, phố đông nghịt. 10 giờ tối, phố náo nhiệt bởi tiếng rao hàng và tiếng mời khách từ khắp nơi. 12 giờ đêm, tiếng nhạc vẫn không ngừng trên phố. 2 giờ sáng, các cửa hàng lưu niệm chuẩn bị đóng cửa và dọn dẹp. 4 giờ sáng, chỉ còn các cửa hàng 24/7 hoạt động với những khách ghé mua nước uống. Từ 10 giờ sáng hôm trước đến 4 giờ sáng hôm sau, Khao San chìm trong giấc ngủ sau một ngày làm việc hết công suất để chuẩn bị cho ngày mới.

Đọc nhật ký “Yếm Đào Du Ký” và trải nghiệm cuộc sống qua những chuyến phiêu lưu của Yếm, bạn sẽ cảm nhận được những trải nghiệm thú vị và hấp dẫn của những vùng đất khác nhau trong nước. Nhật ký này cũng truyền cảm hứng để bạn thực hiện những ước mơ của mình và tận hưởng cuộc sống đầy tự do và yêu thương.

Xem thêm:  Thời trang Sáng tạo từ Vật liệu Tái chế

Để đọc nhật ký “Yếm Đào Du Ký” và khám phá thêm nhiều hành trình phiêu lưu khác, hãy ghé thăm CHARMLERY.